Một Đêm Xuân Khó Quên Với Cô Người Yêu Nhỏ : Đêm xuân ấy, Ngọc khẽ kéo tay Mai, ánh mắt lấp lánh như muốn thiêu đốt cả không gian. Hơi thở nàng phả vào cổ Mai, nóng rực, khiến tim cô đập loạn nhịp. “Mai ơi, em có muốn đêm nay chỉ thuộc về hai ta không?” – Ngọc thì thầm, giọng ngọt ngào như mật, đầy mê hoặc. Mai đỏ mặt, khẽ gật đầu, tay siết chặt lấy Ngọc, như sợ nàng tan biến.

Lesbea: Đêm Tình Bốc Lửa Của Hai Cô Gái

Da thịt chạm nhau, Ngọc trườn lên người Mai, môi nàng lướt nhẹ trên làn da mịn màng, khơi dậy từng đợt sóng khoái lạc. “Ngọc… chị đừng trêu em nữa, em chịu không nổi đâu!” – Mai rên rỉ, giọng lạc đi vì cảm xúc mãnh liệt. Ngọc cười khẽ, tay nàng lướt xuống, khám phá những đường cong mềm mại, khiến Mai run rẩy trong cơn mê đắm. Hơi thở gấp gáp, những cái chạm đầy nhục cảm hòa quyện, đưa cả hai chìm vào khoái lạc dâm đãng, không thể cưỡng lại. Mỗi nụ hôn, mỗi cái siết đều như ngọn lửa, cháy bỏng, thiêu rụi mọi ranh giới.

Mai ôm chặt Ngọc, đôi môi tìm nhau trong bóng tối, trao nhau những lời yêu nồng nàn. “Chị là tất cả của em,” Mai thì thào, mắt long lanh. Ngọc mỉm cười, kéo Mai vào lòng, hai cơ thể quấn quýt, hòa quyện như thể sinh ra để thuộc về nhau. Đêm ấy, thời gian ngưng đọng, chỉ còn lại hai trái tim đập cùng nhịp, đắm chìm trong men say tình ái.

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm, Mai tỉnh dậy, vẫn còn ngây ngất. Ngọc nằm bên, khẽ hôn lên trán cô. “Đêm qua, em có hạnh phúc không?” – Ngọc hỏi, giọng trầm ấm. Mai mỉm cười, đáp: “Chị biết câu trả lời mà.” Họ ôm nhau, cảm nhận dư âm của một đêm xuân không thể nào quên, nơi tình yêu và nhục cảm hòa quyện, mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn.

Một Đêm Xuân Khó Quên Với Cô Người Yêu Nhỏ
Một Đêm Xuân Khó Quên Với Cô Người Yêu Nhỏ